Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 5: Bại Quản Hợi




" Đả phá doanh môn, gà chó không tha!"

Quản Hợi đưa tay lên huýt sáo, phía sau lưng tướng sĩ kêu to ba tiếng hưởng ứng, âm vang như lợi kiếm đâm vào không khí, vang cả bầu trời, doanh trung hoàng cân tất cả săc mặt đều xám như đất, cơ thể run lên vì sợ.

Mã Dược ánh mắt như đao rơi trên người Quản Hợi, chỉ thấy gã này hùng tráng giống một tòa thiết tháp, thân cao có hơn hai mét cả một cái đầu, trong trời đông giá rét chết người như vậy mà chỉ mặc có một bộ đồ vải thô mỏng mảnh, cái cổ vạm vỡ tràn ngập lực lượng bạo phát, phảng phất như dùng đao để chặt cũng không có cách chặt đứt.

Quản Hợi ngựa cưỡi dưới khố cũng xem như là một con ngựa khỏe, nhưng trên lưng mang Quản Hợi một tên đại hán nặng như thế này có vẻ hơi quá sức một chút.

Mã Dược nhìn khắp bốn phía, phát hiện Lưu tích doanh trung Hoàng Cân tặc đảm khí đã mất hết, nếu như lúc này để Quản Hợi sát tiến quân doanh, chắc chắn là cho hổ vào bầy dê, Lưu Tích Hoàng Cân sẽ không có một chút lực chống đỡ nào, vận mệnh cuối cùng chỉ có thể bị đồ sát hầu như toàn bộ. nếu muốn cứu vãn vận mệnh Lưu Tích Hoàng cân, chỉ có một cơ hội duy nhất, đó chính là đánh bại Quản Hợi!

Đây gần như là một nhiệm vụ bất khả thi, nhưng Mã Dược vẫn muốn đánh cuộc một lần! Sinh gặp loạn thế, ngoại trừ đủ tàn nhẫn, còn phải đủ can đảm nữa!

Mã Dược hít thật sâu một ngụm khí lạnh, hướng thẳng đến sau viên môn nơi Hoàng Cân tặc đang âm thầm run rẩy nói: " Đem cửa mở ra, ta đi chiến với Quản Hợi."

Hoàng Cân giữ cửa hướng Mã Dược ném cho một cái nhìn sửng sốt, dường như một chút cũng chẳng dám tin tưởng vào lỗ tai của mình, lắp bắp hỏi: " Ngươi … nói cái gì?

Mã Dược siết thật chặt cương đao trong tay, lạnh lùng nói: " Đem cửa mở ra, ta đi chiến với Quản Hợi."

Hoàng Cân giữ cửa vô cùng hoảng sợ, lắc lắc đầu, nói: " Không, ngươi không thể đi, ngươi sẽ chết chắc, không có người nào là đối thủ của Quản Hợi ma quỷ đó hết!"

" Xoát!"

Hàn quang loáng lên, cương đao sắc bén đã đặt trên cổ của Hoàng Cân giữ cửa, Mã Dược nhấn mạnh từng chữ nói: " Đem - - cửa - - mở - - ra!"

Hoàng Cân giữ cửa lập tức sợ đến im bặt.

" Xảy ra chuyện gì? Các người cãi nhau cái gì?"

Ngay lúc này, một bả thanh âm trầm trọng không xa vang lên, Hoàng Cân giữ cửa như trút nước gánh nặng, hổn hển nói: " Bùi tướng quân, vị huynh đệ này muốn ta mở cửa, hắn muốn khiếu chiến Quản Hợi!"

" Cái gì! Ai muốn khiếu chiến Quản Hợi?"

Người đến kinh hô thất thanh, hiển nhiên là bị giật mình không nhỏ.

Mã Dược quay người lại, lạnh lùng nói: " Ta, ta muốn khiêu chiến Quản Hợi."

Ánh mắt chạm nhau, Mã Dược cùng người đến nhận ra đối phương, tướng đến không phải ai khác, hiển nhiên chính là người suýt chết dưới đao Mã Dược Hoàng Cân tướng lĩnh Bùi Nguyện Thiệu.

" Mã Dược là ngươi!?" Con ngươi Bùi Nguyên Thiệu đột nhiên rút nhỏ lại, ngưng thanh nói: " Ta không thể để ngươi đi, ngươi không là đối thủ của Quản Hợi."

Mã Dược khéo miệng hiện lên một tia cười lạ