Hầu Gái Của Ác Quỷ

Chương 82




Chương 82:

 

Mỹ Huệ và Gia Ân ở vườn hoa suốt cả buổi trưa, mãi đến chiều tối mới quay về lại thành phố New York. Nhưng hai người vẫn không chịu về nhà mà tiếp tục vui chơi. Gửi xe ở một tòa nhà, họ vừa đi bộ vừa trò chuyện vui vẻ và vừa dạo phố New York.

 

 Gia Ân phấn khởi cứ bắt chuyện không ngừng, đủ thứ chuyện từ trên trời dưới đất anh cũng lôi ra, mặc dù không liên quan lắm. Mỹ Huệ đi bên cạnh thì  gật đầu nghe theo, dù sao hiện giờ cô cũng không biết phải nói gì. Sau một hồi tám chuyện suốt cả quãng đường dài, đôi chân của họ cũng đã mệt. Bước vào một quán cà phê, hai người lại tiếp tục nói chuyện vừa thưởng thức ly cà phê thơm ngon.  

 

Khi đi ngang qua một tiệm thức ăn nhanh, dạ dày của họ lại bắt đầu biểu tình. Mua hai chiếc bánh Hot dog, hai người ngồi trên một cái bục ven đường để đánh chén bữa ăn. 

 

"Ha ha..." Mỹ Huệ bật cười lớn khi thấy Gia Ân ăn nhưng bị tương dính vương khắp cả miệng. 

 

Anh xấu hổ đỏ mặt vội lấy khăn giấy lau nhanh. Nhưng bàn tay cầm giấy ăn bỗng khựng lại. Anh liếc mắt đưa sang nhìn người con gái bên cạnh rồi trầm tư suy nghĩ. Cuối cùng, anh chìa cái khăn giấy ra trước mặt Mỹ Huệ.

 

"Cái gì đấy?" Cô thắc mắc hỏi.

 

"Lau cho mình đi." Anh cười ngại ngùng, nhét khăn giấy vào tay cô rồi chu môi ra.

 

Mỹ Huệ thấy bộ dạng của anh như vậy liền bật cười, nhưng không quên trả lại anh cái khăn giấy. 

 

"Tại sao mình phải chùi cho cậu chứ?" Cô một mực từ chối. 

 

"Cậu là con gái nên sẽ làm nhẹ nhàng hơn."

 

Cô cau mày khó hiểu. Vậy thì liên quan gì nhỉ? Vả lại cái tình huống hiện tại có hơi kì lạ, Gia Ân sao bỗng dưng lại hành động như vậy?

 

"Không." 

 

Thấy Mỹ Huệ nhất quyết từ chối mình, Gia Ân cũng không ép buộc cô nữa mà buồn rầu tự mình xử lí. Bởi vì anh không phải là người nhẹ nhàng gì nên khi lau chà rất mạnh, cộng với việc tương ớt từ đó cũng bị lan rộng hơn, nên miệng anh càng trở nên cay và đỏ hơn rất nhiều.

 

Cảm nhận được sự phản tác dụng đó, Gia Ân không ngừng dùng kêu rát, bắt buộc anh phải chạy vào WC của một khách sạn gần đó để rửa mặt.

 

Đứng trước khách sạn, Mỹ Huệ lo lắng chờ nam nhân kia. Cô cũng cảm thấy có một chút lỗi, nếu như cô đồng ý thì anh sẽ chẳng thành ra thế này.

 

"Không sao chứ?" Thấy anh xoa miệng đi ra, cô liền chạy đến quan tâm hỏi.

 

"Mình không sao. Hết rồi." Anh cố gắng cười tươi cho cô yên lòng, chứ thật ra vẫn còn rát lắm.

 

"Mình xin lỗi." Cô tỏ vẻ ân hận.

 

"Không sao đâu mà." Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó. 

 

"A! Cậu có muốn ăn kem không?" Gia Ân chợt nhìn thấy đối diện có một xe bán kem, liền la lên.

 

"Ừ." Cô gật đầu đồng ý.

 

Kem như một vị cứu tinh, nó giúp Gia Ân trở lại bình thường, có khi anh còn trở nên hào hứng hơn lúc trước. 

 

"Cậu muốn đi xem phim không?" Đi ngang qua một rạp chiếu phim, anh phấn khích quay sang hỏi người con gái bên cạnh.

 

"Được thôi." Cô ngập ngừng một chút rồi mới trả lời. Xem phim cũng tốt, đã lâu lắm rồi cô mới đến đây. Dù sao bây giờ cũng chẳng có gì để làm, đi bộ thế này cũng không phải là cách hay cho lắm.

 

"Annabelle sao?" Thấy Gia Ân mua hai tấm vé kinh dị, cô trề môi sợ hãi. 

 

"Không sao đâu." Anh vui vẻ nói. "Có gì mình sẽ bảo vệ cậu." 

 

Mỹ Huệ cảm thấy khó hiểu. Bảo vệ sao? Anh lại nói những điều kì lạ rồi.

 

Ngồi ngay ngắ