Dạy Học Hữu Nghị

Chương 11




“Thi lại! Em nhất định phải được thi lại!”

Tần Dương vừa kể hết hoàn cảnh của mình cho thầy dạy toán nghe, thầy toán đầu hói một bên lấy khăn tay lau nước mắt, một bên kích động hét lớn.

Tần Dương vốn không có quá nhiều hy vọng về việc thi lại, hắn nghĩ cái lí do bỏ thi của mình khẳng định sẽ chẳng có ai tin, lắm khi người ta còn khuyên hắn nối dối thì phải kiếm cớ cho hợp lí, ít nhất đừng có giống như trong phim thế này!

Thế mà không ngờ thầy toán lại tin, còn xổ ra một tràng nước mắt nước mũi…

“Phải cố gắng học nha em.” Thầy toán tin tưởng mà vỗ vỗ vai Tần Dương.

“Ha ha, dạ ~”

Tần Dương trở lại phòng học, nghĩ nhất định phải kể chuyện vui này cho Lý Ứng. Nhưng vừa thấy bộ dáng an tĩnh ngồi đọc sách của cậu, lời muốn nói đều kẹt trong cổ họng.

Hắn nghĩ tới đêm qua…

“……”

Lúc này Lý Ứng ngẩng đầu lên, hướng về phía Tần Dương dịu dàng mỉm cười, khuôn mặt hớn hở: “Sao rồi Tần Dương, thầy có đồng ý không?”

“Hả… A?” Tần Dương phục hồi tinh thần lại, ngập ngừng đến ngồi bên cạnh Lý Ứng. “Ừ… Thầy… Thầy giáo đồng ý thi lại.”

“Vậy thì hay quá.”

“Ừm…”

“Có nói lúc nào làm bài không?”

“Tan học chiều thứ sáu này.”

“Vậy sắp tới rồi, hai đứa mình phải tận dụng thời gian hết mức.”

“Ừm…”

“Cậu tập trung nghe nha, tôi sẽ nói lại mấy phần trọng tâm.”

“Ừm…”

Việc dạy học diễn ra như mọi khi.

Chỉ là người được dạy hôm nay bớt đi một chút tích cực của thường lệ.

“Tần Dương?” Lý Ứng kêu một tiếng, bởi vì cậu phát hiện mặt Tần Dương cứ ngây ngốc. “Hiểu những gì tôi vừa mới nói không?”

“Ừm…”

Lý Ứng cười một chút, “Cậu ừm cái gì, nói bước giải tiếp theo cho tôi xem.”

“Ừm…” Tần Dương nhìn đề bài trên cuốn vở mà ngơ ngẩn

Đợi một lúc lâu cũng không thấy Tần Dương đáp lời, Lý Ứng thở dài một hơi: “Cậu lên đến cung trăng rồi đúng không, nghe tôi nói lại một lần nữa nè.”

“Ừm…”

Tần Dương thật sự đi đến cõi thần tiên nào rồi. Trong đầu hắn, tất cả đều là chuyện của đêm qua.

Lúc ấy hắn ngồi trên ghế rất lâu mới nghe được tiếng Lý Ứng lại đi tới, nhàn nhạt nói: “Sau này đừng có xem mấy thứ như vậy nữa.”

Gì…Gì chứ?!

Hắn… Hắn không có…

“Tôi…” Tần Dương không biết nói gì, chỉ nghĩ không biết Lý Ứng có phải đang hiểu lầm hay không, cũng nghĩ xem liệu mình có nên giải thích một chút, nhưng mà giải thích cái gì bây giờ…

Rốt cuộc những chuyện kia vì sao lại phát sinh…

Lý Ứng ngồi xuống bàn học đọc sách.

Một lúc lâu sau đại não Tần Dương mới làm việc trở lại. Hắn lướt xuống cuối bài post, đọc bình luận xong mới biết bản chất thật sự của bộ truyện này. “Đợi dài cổ cuối cùng cũng có H! Tui biết ngay tiểu Tần là thụ mà, a ha ha ha! Bị làm dữ dội như thế ~ Mau mau mau, chủ nhà lại viết tiếp chục phát nào! ^q^” Kiểu vậy.

Đương nhiên cũng có người: “Má ơi, truyện của chủ thớt sao lại biến thành gay thế này!”, chính là phận dẫm trúng mìn giống Tần Dương. Thế nhưng khúc sau người đó còn nhả một câu: “Có điều, một khi đã chấp nhận giả thiết này rồi thì đọc cũng cảm xúc lắm ~” Nói gì huề vốn vậy cha nội.

Tần Dương xoa xoa cái trán.

“Lý Ứng…”

“Ơi?”

“Cái truyện khi nãy… Tôi không biết nó là thể loại này. Không tin cậu cứ nhìn xem, có rất nhiều người cũng bị lừa như thế…” Hắn xoay màn hình máy tính