Chúng tôi rất vui khi các bạn đến với Website . Các bạn đang theo dõi tryện Đến Lượt Tôi Lên Sân Khấu Gánh Team thuộc thể loại Đam Mỹ , Hài Hước thuộc tập truyện của tác giả Nhất Thế Hoa Thường đang thu hút độc giả hiện nay. SSTruyen luôn cung cấp và cập nhập đầy đủ các thể loại truyên hot nhất hiện nay, hiện tại bộ truyện Đến Lượt Tôi Lên Sân Khấu Gánh Team đang được cập nhập mỗi ngày gửi đến các bạn độc giả.
Trong hàng loạt bộ truyện hiện đại pha hành động, hài hước và yếu tố cày rank – chơi game – thực chiến giả lập, thì “Đến Lượt Tôi Lên Sân Khấu Gánh Team” nổi bật lên như một tác phẩm vừa thư giãn, giải trí, lại cực kỳ “gắt” trong plot đảo chiều.
Truyện đang nổi lên mạnh mẽ trên sstruyen, được cộng đồng yêu thích thể loại e-sports, khoa học viễn tưởng kết hợp hành động lầy lội đánh giá cao, nhờ tuyến nhân vật bá đạo, lối dẫn truyện cực “khịa” và... một nam chính “mồm bẩn nhưng tay sạch”.
Tần Dịch – một gã thanh niên suốt ngày bị xem là "vật cản" mỗi lần chơi game đội nhóm. Từ rank thấp, tay run, phản xạ kém, liên tục bị gọi là “AFK sống” hay “đồng đội gánh tạ huyền thoại”.
Nhưng... chẳng ai ngờ rằng, người mà họ từng muốn vote out đầu tiên lại chính là trùm cuối được hệ thống lựa chọn để cứu thế giới game thực tế ảo – nơi thua là mất mạng thật.
Và từ đây, hành trình “gánh team không cần ai mời” bắt đầu!
Không phải kiểu “ngầu từ đầu đến cuối”, truyện khởi đầu bằng những tình huống hài khó đỡ, khiến người đọc tưởng như đây là truyện tấu hài đơn thuần.
Nhưng càng đọc, bạn sẽ “há hốc mồm” khi nhận ra:
Mọi pha “noob” của Tần Dịch đều có lý do
Những thất bại đầu tiên chỉ để che mắt hệ thống và kẻ thù
Anh không chỉ là “carry gánh team” mà còn là con bài chiến lược cuối cùng được chọn lựa từ hàng ngàn game thủ khác.
Thế giới trong truyện là sự kết hợp giữa:
Thế giới game thực tế ảo nâng cấp
Môi trường sinh tồn: nếu chết trong game – sẽ chết ngoài đời
Hệ thống bí ẩn buộc người chơi phải vượt ải để cứu chính thế giới thật
Từ đó tạo ra những trận chiến kinh điển, nơi kỹ năng game thủ + khả năng suy luận + tư duy chiến lược trở thành vũ khí sinh tồn.
Miệng độc, cà khịa, tấu hài như streamers thứ thiệt
Luôn giả bộ “não cá vàng” nhưng mỗi pha combat đều tính toán từng giây
Biến team gánh thành team được gánh, gánh mạnh đến độ cả hệ thống muốn... nerf
“Tôi không cần team, chỉ cần sân khấu. Còn carry? Là việc tôi làm mỗi ngày trước khi ăn sáng.”
Truyện không tập trung 100% vào nam chính, mà xây dựng đội hình đa dạng:
Nữ xạ thủ lạnh lùng nhưng mê meme
Support “to xác” nhưng sợ chuột
Đồng đội... trùm chat nhưng AFK khi boss xuất hiện
Tất cả góp phần tạo nên một team vừa lầy – vừa “lật kèo” – vừa bất ổn nhưng cực kỳ ăn ý.
Tác giả có lối viết trẻ trung, hiện đại, sử dụng nhiều ngôn ngữ mạng – nhưng không gây phản cảm. Các trận combat, thử thách sinh tồn được miêu tả:
Gọn – rõ – kịch tính
Có chiều sâu chiến thuật
Kết hợp yếu tố giải trí + hồi hộp + bất ngờ cực đã
“Nếu tôi chết ở đây, hãy nhớ... tôi từng là MVP trong lòng chính tôi.”
Hiện tại, Đến Lượt Tôi Lên Sân Khấu Gánh Team đang cập nhật liên tục tại sstruyen với:
Giao diện dễ nhìn, đọc mượt trên mọi thiết bị
Có bình luận, tương tác với cộng đồng độc giả cùng gu
Tốc độ cập nhật nhanh, không thiếu chương
Bookmark chương đang đọc, đồng bộ thiết bị
“Không phải tôi chê team ngu. Nhưng mà... thôi, chê rồi.”
“Boss tưởng tôi noob? Xin lỗi, tôi là tutorial mà boss chưa unlock.”
“Gánh team không cần đợi gọi tên. Chỉ cần thấy ngu là tôi lên sân khấu liền.”
Fan của truyện game – eSports – sinh tồn thực tế ảo
Người thích nhân vật chính lầy lội, phản ứng nhanh, thông minh kiểu “giấu nghề”
Fan của “Toàn Chức Cao Thủ”, “Solo Leveling”, “Trò Chơi Tử Thần”,…
Độc giả thích truyện pha hài nhưng có cốt truyện và chiến thuật thực chiến
“Đến Lượt Tôi Lên Sân Khấu Gánh Team” không đơn thuần là một truyện giải trí. Nó là hành trình lột xác từ “kẻ gánh tạ” thành người gánh cả thế giới, là bản tuyên ngôn cho những ai từng bị đánh giá thấp, từng bị loại khỏi cuộc chơi – nhưng đến khi lên sân khấu rồi, thì không ai “gỡ” nổi.
Truy cập ngay sstruyen để cùng Tần Dịch cày rank, gánh team, đối đầu hệ thống, và nhớ rằng:
“Khi bạn thấy sân khấu im lặng… có thể chỉ vì tôi chưa bước lên.”